Float banner Left 160x600

Float banner Left 160x600


Bị từ chối nhập Quốc tịch Đức vì ăn trộm đồ trong siêu thị

Sharing is caring!

TBVĐ- 8 lưỡi dao cạo 5 năm nay tưởng đã chìm vào dĩ vãng, lại cứ nằm im trong lý lịch tư pháp bất cứ lúc nào họ cũng có thể moi ra chống lại bà.

Thông báo của Ủy ban Thành phố

Ngày 13.12.2013, bà H, sống ở ngoại ô Hamburg nhận được công văn của Ủy ban Thành phố, với nội dung: Ngày 15.11.2013, ngài đã đệ đơn xin nhập quốc tịch. Điều kiện nhập quốc tịch chiểu  theo  Điều §10, đoạn 1, câu 1, điểm 5, Luật Quốc tịch StAG là không bị phạt hình sự. Điều đó có  nghĩa, người đệ đơn không bị án phạt vi phạm luật pháp hay không bị cưỡng chế để bảo đảm an toàn vì thiếu năng lực hành vi.

Trong thời gian lưu trú ở Đức ngài đã bị kết án 1 lần hiện chưa đến thời hạn xoá hồ sơ, đang lưu giữ tại Trung tâm dữ liệu Liên bang BZR. Án phạt đó, theo Điều §12a, đoạn 1, Luật StAG không thể không xem xét tới. Các án quyết, khi xem xét nhập quốc tịch, chỉ không còn giá trị khi hết thời hạn lưu giữ, được xoá. Treo dữ liệu tại BZR, án quyết của ngài còn lưu giữ tới ngày 3.10.2018. Do đó, ngài không đáp ứng điều kiện nhập quốc tịch chiểu theo Điều §10, đoạn 1, câu 1, điểm 5 Luật StAG, và vì vậy đơn xin nhập quốc tịch của ngài không được xem xét.

Với những lý do nêu trên, ngài có 2 phương án lựa chọn giải quyết vấn đề:

  1. Ngài rút lại đơn xin nhập quốc tịch. Trong trường hợp này, ngài có thể nhận lại tiền lệ phí ngài đã trả trước 127,50 Euro. Nếu ngài quyết định rút đơn, xin đề nghị ngài điền và ký vào mẫu tuyên bố đính kèm gửi chúng tôi trước ngày 20.01.2014.
  2. Nếu ngài vẫn bảo lưu đơn của mình, ngài sẽ nhận được quyết định từ chối kèm hướng dẫn con đường pháp lý chống lại, lẽ dĩ nhiên mọi tổn phí liên quan ngài phải gánh chịu. Trong trường hợp bảo lưu, ngài có một quãng thời gian từ nay tới ngày 20.1.2014 cho chúng tôi biết ý kiến của ngài về lý do từ chối chúng tôi đã đưa ra.

Sơ sẩy từ một hộp dao cạo

Cách đây 5 năm, bà H đẩy xe vào một siêu thị lớn mua đồ. Tại quầy trả tiền, sau khi bấm máy tất cả hàng hoá trên băng chuyền, nhân viên nhìn xe đẩy hỏi ngài còn gì nữa không. Bà H trả lời tất cả có vậy. Cứ như mọi lần, trả tiền xong xuôi, bà đẩy xe ra hành lang cho hàng vào túi xách, rồi đẩy xe cùng túi hàng ra cửa. Lần này, một nhân viên siêu thị đã chực sẵn từ bao giờ, đột ngột chặn bà lại yêu cầu được kiểm tra hàng hóa.

Kết quả túi hàng thừa ra một hộp dao cạo 8 lưỡi không có trong bông hoá đơn tính tiền. Bà lý giải nhầm lẫn kiểu gì, họ cũng lắc đầu không để bà đi. Cuống lên, bà đòi sẵn sàng trả tiền, thậm chí không cần lấy hàng để chứng minh mình ngay thẳng, họ cũng không hề mảy may thay đổi sắc mặt, thái độ lạnh tanh. Rốt cuộc, cảnh sát được gọi tới chứng kiến lập biên bản có 3 chữ ký.

Tại phiên toà mở sau đó mấy tháng, bà H bị tuyên phạt số tiền tương đương 120 ngày tù giam. Tưởng phạt tù mới bị coi là tội phạm chứ tiền ngần ấy thì chẳng sao, bà H vẫn ung dung bình an vô sự. Bà thật không ngờ cơ sự 8 lưỡi dao cạo 5 năm nay tưởng đã chìm vào dĩ vãng, lại cứ nằm im trong lý lịch tư pháp bất cứ lúc nào họ cũng có thể moi ra chống lại bà. Đúng câu tục ngữ Đức: “einmal ist keinmal – một lần không có nghĩa không mắc lần nào”; còn tục ngữ Việt thì gọi là: có vết.

Dr. Nguyễn Sỹ Phương

Xin mời bình luận

Trả lời

Email của độc giả sẽ không được hiển thị


*