Float banner Left 160x600

Float banner Left 160x600


Việt Nam: Tại sao không nên buộc luật sư phải tố cáo thân chủ?

Nhiều người phản đối ý kiến của Bà Nguyễn Thị Thủy (ảnh), Đại biểu Quốc hội, rằng miễn trừ hết cho luật sư không phải chịu trách nhiệm hình sự khi không tố giác tội phạm là không hợp lý. Ảnh: CHÂN LUẬN/PLO.vn

Sharing is caring!

TBVĐ- Nghĩa vụ của luật sư, khoản 3 Điều 19 dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của BLHS số 100/2015/QH13 quy định: “Người bào chữa phải chịu trách nhiệm hình sự nếu không tố giác khách hàng về các tội phạm xâm phạm an ninh quốc gia và tội phạm đặc biệt nghiêm trọng”.

Tại kỳ họp thứ 3 Quốc hội khóa XIV, một số điều của Bộ luật Hình sự được đưa ra xem xét để sửa đổi, bổ sung. Trong đó liên quan đến nghĩa vụ của luật sư (gọi tắt là LS), khoản 3 Điều 19 dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của BLHS số 100/2015/QH13 quy định: “Người bào chữa phải chịu trách nhiệm hình sự nếu không tố giác khách hàng về các tội phạm xâm phạm an ninh quốc gia và tội phạm đặc biệt nghiêm trọng”. Nói nôm na, LS phải tố giác thân chủ khi biết họ (có dấu hiệu) phạm tội. Hiện cuộc tranh luận đang diễn ra gay gắt, một bên ủng hộ trong khi một bên phản đối vì điều luật có thể phá vỡ quan hệ luật sư và thân chủ. Thực tế tại vài quốc gia, vấn đề LS tố giác thân chủ cũng bị tranh cãi, tuy nhiên quy định vào luật rằng “LS phải chịu trách nhiệm hình sự nếu không tố giác khách hàng” thì hầu như chưa có quốc gia nào.

Ở đây cần làm rõ vai trò LS: thứ nhất là người đại diện của thân chủ để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của thân chủ; thứ hai là công dân. Tuy nhiên, không thể cùng gộp cả hai vai trò làm một trong khi người LS làm nhiệm vụ bảo vệ thân chủ của họ để tránh tình trạng “quan điểm kép” – một mình đứng hai lập trường. Nguyên tắc cơ bản của giớ LS chính là “suy đoán vô tội”, tức có quyền cho rằng thân chủ không có tội đến khi tòa án tuyên phán quyết cuối cùng. Mối quan hệ LS và thân chủ là mối quan hệ hợp pháp, ngay cả đại diện cơ quan điều tra hay viện kiểm sát cũng không thể xâm phạm, nhất là thông tin riêng giữa LS và thân chủ để đảm bảo quyền lợi của người bị kiện. Hơn thế nữa, nếu đưa LS về “cùng phe” với cơ quan điều tra vô hình chung làm giảm tính phản biện – điều tối quan trọng trong quá trình tố tụng, và thậm chí làm giảm năng lực tổ chức điều tra của các cơ quan điều tra (khi đã có giới LS song hành). Hậu quả là, khách hàng mất niềm tin vào giới LS, điều này gây bất lợi cho nền tư pháp nước nhà.

Nói như vậy không có nghĩa là LS phải bào chữa cho thân chủ trong mọi trường hợp mà bỏ qua vai trò là một công dân của mình. Bất kể LS nào cũng được đào tạo về đạo đức nghề nghiệp, điều không ép họ nói ra sự thật về thân chủ hay tố giác thân chủ, nhưng cũng cho phép họ khuyên bảo thân chủ nói ra sự thật để tìm đến những giải pháp pháp lý tốt ưu; thuyết phục thân chủ không gây ra thêm các hành vi phạm tội kéo dài; hoặc từ chối không tiếp tục bào chữa cho thân chủ (nhưng vẫn giữ kín sự thật). Tất nhiên, việc cùng thân chủ tiến hành các kế hoạch hoặc tư vấn các kế hoạch vi phạm pháp luật như thanh trừ nhân chứng, tạo bằng chứng giả, nối dối trước tòa,… đều sẽ bị pháp luật xem xét hành vi tòng phạm.

Thùy Anh

Xin mời bình luận

Trả lời

Email của độc giả sẽ không được hiển thị


*