Float banner Left 160x600

Float banner Left 160x600

Đỉnh cao y tế Đức và châu Âu có thể làm gì để cứu bệnh nhân Covid -19?

Error, no Ad ID set! Check your syntax!
Ảnh minh họa. Quelle: Bild von Gerd Altmann auf Pixabay

Mấy hôm nay mình đạp xe thể dục đều đặn qua cổng bệnh viện Charite’, vẫn thấy trực thăng lên xuống đều đều, xe cấp cứu hú còi chạy qua không ngớt. Tình hình chưa thấy yên ắng hơn chút nào. Trong kia, bao con người vẫn đang vật lộn với cái sống, cái chết bởi dịch bệnh Covid-19. Cả gia đình một người bạn nhạc của tụi mình cũng đang đánh vật với Covid gần hai tuần nay ở Berlin.

Được trang bị hiện đại vào loại bậc nhất, đội ngũ nhân viên hùng hậu bậc nhất, tinh thần thái độ phục vụ rất đúng nghĩa “lương y như từ mẫu”…, vậy mà…

“Khi đợt dịch thứ nhất diễn ra, chúng tôi không mất một bệnh nhân nào, tất cả đều đã được cứu sống. Hiện giờ thì tám mươi đến chín mươi phần trăm bệnh nhân bị tử vong”. Một bác sĩ của bệnh viện đã nói vậy.

Vào đầu tháng 4/2021 mình đã chăm chú xem cuốn phim phóng sự “CHARITÉ INTENSIV: STATION 43” nói về “Khu chăm sóc tích cực 43″/ICU chữa trị các bệnh nhân Covid-19 của Charité, bệnh viện hàng đầu của Berlin, gần nơi tụi mình sống, khi cuốn phim vừa mới được làm xong.

Như được trực tiếp đi theo, xem đội ngũ y tế Đức làm việc ở cự ly gần nhất, trong nhiều ngày liền, không chừa một chỗ nào trong bệnh viện, mình thấy thỏa trí tò mò, hơn hẳn việc quan sát trong những lần vào bệnh viện đi dịch giúp cho một số người quen không thạo tiếng Đức.

Không ngờ những hiểu biết sau khi xem cuốn phim này, phải nói thật đã giúp tụi mình nhiều điều trong những ngày tháng Tư vừa qua, khi hai vợ chồng mình bị dính bệnh, phải vật lộn với Covid-19.

Nội dung phim thậm chí đã có ảnh hưởng ít nhiều tới một số quyết định quan trọng của tụi mình khi ấy.

Đóng bảo hiểm y tế: Cứ tính sơ sơ, ví dụ thu nhập khi nhiều, khi ít, một cặp vợ chồng đi làm như tụi mình phải đóng chừng 800 € / tháng tiền bảo hiểm. Nếu tính cho khoảng 25 năm nay, số tiền ấy đã cỡ chừng 240.000 €.

Tụi mình chưa từng một ngày nằm viện hay có phẫu thuật lớn gì, ngoại trừ vợ mình vào viện một lần sinh con. Từ đó mới hiểu, từ đâu ta có được mọi thứ trong bệnh viện của Đức hôm nay.

“Lương y như từ mẫu”: Được giáo dục đào tạo như thế nào đó chẳng rõ, nhưng phải nói thật, thái độ, sự tận tâm của các bác sĩ, y tá, nhân viên bệnh viện mà mình từng trực tiếp hay gián tiếp nghe được, thấy được, đã luôn khiến mình cảm kích.

Mình không hề ngạc nhiên với một cảnh trong phim: cô bác sĩ tâm lý của bệnh viện đang xoa đầu, thầm thì an ủi một bệnh nhân rất nặng, giải thích và an ủi cho anh ta khỏi cảm thấy cô đơn vào đúng thời khắc giao thừa 2020/2021 đang diễn ra bên ngoài cửa sổ. Hay anh bác sĩ trưởng đã ra phòng ngoài, tiếp người nhà một bệnh nhân ngoại quốc, vui lòng chuyện trò với người thân của gia đình này ở nước ngoài bằng tiếng Anh qua webcam, giải thích thẳng thắn cho họ hiểu tình hình nguy kịch của bệnh nhân người nhà họ ra sao và rất thành thật về khả năng của y học hiện nay với căn bệnh này.

Một phụ nữ da đen đã được phép vào tận giường bệnh hát tiếp sức cho chồng mình đang mê man.

Hàng xóm của tụi mình là một cô bác sĩ cũng làm việc nơi đây, thường đi về khá muộn bằng chiếc xe Vespa nho nhỏ, dáng cô nhanh nhẹn nhưng không giấu được vẻ bơ phờ, kiệt sức.

Một học sinh học nhạc của tụi mình là y tá trong bệnh viện, trước đây mấy tháng đã ngã quỵ, có nguy cơ bỏ nghề vì không chịu nổi áp lực công việc thời Covid-19.

Một cô học trò khác của tụi mình cũng từng là bác sĩ bệnh viện Charite’. Khi được hỏi, cháu nói: “trước mặt cháu đơn giản là bệnh nhân, nhiệm vụ của cháu là cứu họ, cháu không cần biết quốc tịch, nghề nghiệp của họ là gì”.

Trên máy bay trực thăng, các xe cấp cứu kia hoàn toàn có thể là một người đang xin tị nạn, một phụ bếp người VN, một người lang thang không nhà cửa, một nhân viên bưu điện, hay một chính trị gia cao cấp Đức. Chẳng có sự khác biệt nào.

Đêm qua mình đã bỏ thời gian xem kỹ lại một lần nữa cuốn phim, lắng nghe từng câu thoại, sự trải lòng của các y, bác sĩ, quan sát thật kỹ công việc của họ, các trang thiết bị y tế của họ và ngộ thêm ra rất nhiều điều…

Qua stt này mình rất mong mỏi mọi người – những bạn bè của mình, hãy bỏ bớt chút thời gian xem cuốn phim phóng sự rất giá trị và chân thực này. Không thạo tiếng Đức thì xem hình cũng hiểu được nhiều điều.

Một ngày nào đó rất có thể chúng ta sẽ phải vào bệnh viện nằm để điều trị.

Đang sống ở Đức, xem phim sẽ hình dung trước được nhiều điều, sẽ hiểu hơn bản chất xã hội nơi ta đang sống. Đang ở nơi khác muốn tìm hiểu về Đức, xem qua cuốn phim này cũng rất tốt.

Mỗi chúng ta sẽ rút ra kết luận riêng nào đó cho bản thân mình sau khi xem phim.

Cuộc chiến chống Covid-19 vẫn đang nóng bỏng trên phạm vi toàn cầu. Mình cầu chúc ngành y tế, tất cả những người đang làm việc trong lĩnh vực này có đủ nghị lực, sự bền bỉ và sức khỏe để vượt qua giai đoạn đặc biệt khó khăn.

Hơn bao giờ hết, mình thấy yêu quý và trân trọng họ vô cùng.

Đường Links xem cả 4 tập cuốn phim ở đây:

https://www.ardmediathek.de/…/Y3JpZDovL3JiYi1vbmxpbm…/1/

Lê Mạnh Hùng