Float banner Left 160x600

Float banner Left 160x600

Khi nào được tạm dung?

Error, no Ad ID set! Check your syntax!
Ảnh minh họa: TH

TBVĐ- Giấy tạm dung không phải là giấy phép lưu trú mà là giấy xác nhận của Sở ngoại kiều tạm thời hoãn thi hành cưỡng chế trục xuất khỏi lãnh thổ Liên bang Đức.

Để được phép vào nước Đức, sinh sống học tập và làm việc hợp pháp người nước ngoài cần có hộ chiếu hoặc giấy tờ hợp lệ thay thế và giấy phép lưu trú được cấp dưới dạng thị thực (visum), giấy phép tạm trú (Aufenthaltserlaubnis), thường trú (Niederlassungserlaubnis). Trách nhiệm phải ra khỏi lãnh thổ Liên bang Đức của người nước ngoài được thi hành khi người đó vào Đức bất hợp pháp, chưa đệ đơn xin giấy phép cần thiết trong lần đầu vào Đức hoặc chưa gia hạn giấy phép khi đã hết hạn, có trách nhiệm ra khỏi nước Đức trên cơ sở quyết định dẫn độ trở lại của một số nước thuộc EU,…

Trong trường hợp nào người nước ngoài được đình chỉ tạm thời trục xuất?

Đình chỉ tạm thời trục xuất (tạm dung) được quy định trong điều §60a đoạn 2 Luật nhập cư (§ 60a Abs. 2 AufenthG). Theo đó quyết định trục xuất người nước ngoài có thể đình chỉ tạm thời khi việc trục xuất vì lý do pháp lý, nhân đạo hoặc điều kiện thực tế không thực hiện được và người nước ngoài không được phép cấp giấy phép lưu trú. Những lý do cho trường hợp trên có thể là: trục xuất người nước ngoài về những nước có mối nguy hiểm rõ ràng đe dọa trầm trọng đối với thân thể, tính mạng và tự do, không có đầy đủ giấy tờ xác định nguồn gốc, nước xuất xứ của người nước ngoài từ chối tiếp nhận lại,…

Bên cạnh đó, tạm dung được cấp vì các lý do nhân đạo như: đang thực hiện một khóa điều trị bệnh mà không thể thực hiện ở nước ngoài, đương sự đang chăm sóc một thành viên gia đình bị bệnh nặng, đang chuẩn bị kết thúc học phổ thông, đang xác định mối quan hệ cha con.

Giấy tạm dung không được cấp hoặc sẽ mất giá trị khi đương sự phạm tội hình sự trong lãnh thổ liên bang với mức phạt từ 50 ngày phạt (Tagessätze) hoặc 90 ngày phạt (Tagessätze) theo Luật nhập cư hoặc Luật tị nạn.

Ở Đức Tòa án không tuyên án một mức phạt tiền cụ thể, mà kết án bị cáo theo một số ngày phạt (Tagessätze) nhất định. Mỗi ngày phạt được quy ra tiền, do vậy bị cáo sẽ phải trả một số tiền phạt tính bằng số ngày nhân số tiền mỗi ngày: Lời tuyên án thường có nội dung như sau: “Bị cáo X bị kết án phạt tiền bằng 20 ngày phạt, mỗi ngày 100 Euro”.

Hải Nam